Tối nay mưa lại rơi.

2019-06-19

Copenhagen, ngày 19 tháng 6, 2019

Có 1 điều thú vị là mưa gió vùng đất này thật nhẹ nhàng, hết sức thanh lịch. Anh luôn có một niềm tin rằng tính cách của con người ở một vùng đất cụ thể, có bị ảnh hưởng bởi thời tiết, và ngược-lại. Em sẽ thắc mắc tại sao lại là “ngược lại” đúng không? Riêng với anh, thời tiết cũng như một cô gái đẹp vậy, lúc nắng thì tươi vui, rạng rỡ; khi cô ấy dịu buồn sẽ là những trận mưa rất nhẹ, đủ làm ướt vai loài người nhưng lại ko nặng hạt đến mức khiến bất cứ sinh vật dễ thương khó chịu. Có lúc, cô nàng giận dỗi, nổi cơn sấm chớp, nhưng theo 1 cách hiền hạnh, thanh lịch, cũng như chính những cô nàng Bắc Âu đẹp như nữ thần với nét váy mỏng tan đạp xe băng qua những con phố cổ kính nơi đây. A nghĩ, phải là người may mắn lắm lắm mới có diễm hạnh đc chiêm ngắm những cơn giông kèm sấm chớp như vậy.

Như một thói quen vô thức, khi nhận ra những ánh sáng loé chớp ngoài kia, anh ngay lập tức nhoài người hé cửa sổ ra một chút, để đón mời cái thứ âm thanh tuyệt vời: “tiếng mưa”. Nhưng, không thể thiếu những điều điểm tô nên vẻ đẹp của nó, là “mùi mưa”, và là chính cảm-giác-mát-mẻ-mà-cái-thứ-thời-tiết-này-mang-lại. Nó khiến con người, hay chí ít khiến anh có một cảm giác “tươi mát”. Để dọn dẹp tâm trí cho một thứ cảm giác xưa cũ ùa về, anh nhớ những ngày năm ngủ trong nhà cùng với gia đình, trong chăn ấm và ở ngoài là tiếng mưa rất đều lên mái, mùi mưa thanh dịu, cuốn kèm chút mùi của bụi mái ngói, một thứ cảm giác anh đặt tên cho nó là “món quà từ cơn mưa đêm”.

Anh chợt nhớ về câu thơ trong bài Ở hai đầu nỗi nhớ của Nhà thơ Trần Đình Chính:

Đêm nghe tiếng mưa rơi, đếm mấy triệu hạt rồi, mà … chưa vơi nỗi nhớ.

Chợt nhận ra rằng lâu lắm mình ko có thứ cảm giác nhớ thương một người con gái nào. Tất cả những gì mà cơn mưa mang lại, chỉ là bấy nhiêu thôi, là thứ ký ức thời tuổi thơ nằm trong nhà nghe tiếng mưa đập lên mái tôn cùng với gia đình yên giấc. Gọn gàng như vậy, không cầu kỳ. Và cũng thực sự nhận ra là mình đang hết sức đủ đầy, anh vẫn sống cùng với tình yêu, tình thương, … từ những người thân, yêu nhau vô điều kiện. Phải chăng, anh đã coi cô đơn đã là một thứ tự-nhiên-như-là-hơi-thở của mình rồi?

Chớp thi thoảng vẫn vội vàng đến, và vội vàng đi. Bỏ quên tiếng sấm rền mà loài người ko thể lắng nghe được nữa. Gió vẫn chiều chuộng làm mát đôi chân anh thổi xuống đuôi giường. Anh sẽ gác bút và hưởng thụ niệm hưởng tận này. Mong đời lại mang đên món quà từ cơn mưa đưa anh vào giấc ngủ ngon, đừng như giấc mơ anh ko biết nên gọi nó là đẹp hay ko đẹp tối qua.

Mong cho những người anh quan tâm có một ngày đẹp trời ở cách xa hơn 8 ngàn cây số.

Nghia Luong.

P/s: Xưng “anh” và viết gửi cho “em” ở một nơi vô định.