Sắp sinh nhật Bean rồi.

2019-11-01

Mới đó mà nhanh thật, cũng gần 1 năm mình được thăng chữc “bác”. Cái cảm xúc dạt dào lúc đó đã được note lại trên Facebook, giờ mình sẽ mang nó lên đây như một sự sắp xếp ngăn nắp.


Chào Bean,

Trước hết chào mừng cậu hoà nhập cùng cái thứ mà loài người định nghĩa là “thế giới”, tham gia vòng “lật mặt” để gia đình, họ hàng tớ chào đón cậu trong hạnh phúc vô bờ, nghe tiếng cậu khóc oe oe với những cảm xúc hỗn độn, để nhìn cậu cựa quậy hoặc ngáp thôi cũng khiến cho ai ngắm nhìn cậu ngỡ rằng cả thế giới còn chỉ tồn tại duy nhất một sinh vật bé xíu, đáng yêu vô hạn này. Tớ không dám chắc ở ngoài này sẽ vui, nhưng chắc chắn, nó hay ho hơn ở trong bụng mẹ cậu nhiều.

Cho tớ tự xin tớ một đoạn văn quảng cáo, tớ chính là Bác ruột cậu, mà đi chúc Tết thì người ta sẽ kêu là bác ruột bên ngoại, hay sau này cậu có giới thiệu với những cô bạn gái cậu thì rằng là mà: “Bác này là anh ruột mẹ anh đấy”. Nhưng cho tớ xin phép xưng “tớ”, kêu “cậu”, là vì tớ thì đang còn trẻ, chưa sang 3x, còn cậu thì trẻ, “trẻ sơ sinh” mà. Vậy đi, thống nhất thế. Xin kết thúc đoạn văn giới thiệu tại đây.

2018 là năm cực kỳ nhiều biến động với tớ, 27 năm qua tớ ko hề nghĩ rằng mẹ cậu (em gái ruột tớ) lại “còi to” hơn tớ, rồi tự nhiên có 1 thanh niên nào đó ko hiểu mấy chục năm qua đi đâu mà lại vô nhà mình, rồi thật tình cờ và bất ngờ, gọi mẹ của mình là “mẹ”, rồi mình phải gọi thanh niên đó là “em” và ngược lại trong khi thanh niên hơn cả tuổi mình. Những gì tớ vừa viết, chứng tỏ cho cậu thấy một ví dụ về cuộc sống có rất nhiều điều thú vị, không ngờ, không thể đoán được, nó có thể tồi, có thể xấu, có thể hay ho, có thể hưng phấn … và cậu, giờ đây chính là một mắt xích trong nó, khi nào cậu cảm thấy một điều gì đó ko đc thoải mái lắm, nhưng vẫn phải chấp nhận nó, thì hãy cứ thốt lên rằng “oe oe oe”, còn khi nào biết nói thì nó là “cuộc sống mà”. Ví dụ đói mà không đc mẹ cho bú, hay tệ hơn là đói là mẹ vẫn “xiiiiii xiiiiii” để tè …. nhớ nhé, “oe oe oe” a.k.a “cuộc sống mà”.

Có một điều khiến tớ có cảm giác ko đc trọn vẹn lúc này đó là ko thể ở bên cậu lúc cậu chào đời, ko thể hỗ trợ bố cậu hộ đê, ko đc nhìn thấy khuôn mặt lo âu, chuyển sang căng thẳng, rồi chuyển sang hạnh phúc của gia đình, người thân của cậu (trong đó bao gồm của tớ) … Cậu biết tớ đang nghĩ gì ko? Haiz, đúng rồi đó, CUỘC SỐNG MÀ T.T 2 ngày trc khi sinh, tớ tỉnh dậy buổi sáng (lúc đó là tầm đầu chiều ở VN), bà ngoại cậu nhắn cho tớ mẹ cậu đau bụng có dấu hiệu sinh, tớ sốt xắng, bồn chồn, … một hồi sau không thấy gì, hỏi ra hoá ra mẹ cậu về nhà oánh chén no nê rồi, thì ra cậu chỉ dứ dứ thôi, chuẩn bị lấy đà cho màn ra đời hoành tráng tận 2 ngày sau. Mới bé đã vui tính rồi, trộm vía. Rồi thật yên tâm rằng trong lúc đó bố cậu cũng đang trên đường về quê hộ đê, lòng bớt thiêu đốt. Nghĩ ra mới nhớ, ít ra tớ cũng có người để hỏi kinh nghiệm hộ đê nhé, để sau này tớ có phải hộ anh/chị họ cậu, thì còn được chia sẻ. Lúc đó tớ sẽ mang gì nhỉ: 1 cái chiếu cói, 2 nắm xôi, 1 con gà luộc, có cần mang trứng gà luộc ko ta? à, mang thêm chai nước lọc 1.5l cho chắc, quên, mấy cuộc giấy vệ sinh nữa, đúng rồi.

Cảm giác bây giờ của tớ khó tả lắm, từ hồi mẹ cậu sinh ra là được 24 năm, bây giờ lại có thêm một thành viên có chung dòng máu với tớ, cảm giác nó cực kì gần gũi và thiêng liêng. Giữa 2 ta đang có một sự kết nối thần kì nào đó, mà tớ có thể cảm nhận đc, bất chấp khoảng cách hơn 8 ngàn km đường chim bay luôn. Cậu, thực chất đang chính là tác nhân chiếm hết tình cảm lẫn chú ý của mọi người, của gia đình tớ, làm cho mấy ngày rồi ko còn ai còn nhớ đến đứa con xuất khẩu lao động xa quê neo đơn, hàng ngày đạp xe đi làm trong cơn gió rét phước Bắc, hàng tối ăn cơm trong nỗi nhớ thịt chó, à quên, cháo lòng vô cùng … Nhưng tớ không sao, thứ nhất tớ quen rồi, thứ 2 là tớ cũng đang chú ý đến cậu nữa mà :D Luôn cám ơn cậu đã đến với gia đình tớ.

Tớ chắc sẽ ko can thiệp quá nhiều vào chuyện giáo dục cậu vì đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của bố mẹ cậu, tớ chỉ ở đây, và muốn cậu biết tớ sẽ hỗ trợ hết sức có thể để mong muốn cậu sống một cuộc đời tốt, được giáo dục, được chăm lo về sức khoẻ; tớ ko dám mong cậu thành ông nọ bà kìa, có thành tích cao quốc gia quốc tế; tớ chỉ mong cậu luôn trung thực, khiêm tốn, bao dung, có tinh thần giúp đỡ, tôn trọng người khác, và luôn vững chãi trong “cuộc sống mà” này.

Sorry cậu vì hôm nay viết hơi nhiều, cảm xúc t nó rất tràn lan vì lần đầu có cháu chưa có kinh nghiệm, hi vọng n-1 cháu còn lại sẽ có nhiều exp hơn. Nói nhiều và mong muốn nhiều thế thôi, cậu mới bắt đầu lật trang đầu tiên của quyển sách cuộc đời, và nó sẽ còn dày hơn cuốn “Làm thế nào để hiểu được phụ nữ - phần 1”. Cậu còn rất nhiều thứ phía trước trông đợi. Còn bây giờ, việc của cậu là “ăn, ỉa, ngủ” thật nhiều, thật tốt, thật chất lượng, hénnnn. Hãy đừng ngại ngùng, “tuổi nhỏ làm việc nhỏ”, tuổi sơ sinh thì cứ “ăn-ỉa-ngủ” thật hoành tráng, uống sữa mẹ, ngủ những giấc ngon và dài, ỉa những cục shit thật vàng ươm, và đừng ngại khoe những thành tích của mình với mọi người nhé “mẹ ơi, xem này, hôm nay con ỉa được 1 cục shit thật dàiiiiii”.

Sau 2 ngày sinh tớ mới nhận đc 1 ảnh cậu duy nhất, ko dám post vì chưa đc đồng ý từ bố mẹ cậu.

Tớ - bác ruột cậu.

P/s: ko hiểu bố cậu sao lại đặt tên cậu là Bean, sau này đi thi ĐH, ghi là Mr Bean à. Cậu chắc chắn phải đẹp trai hơn Mr Bean chứ. hmmm

Copenhagen, 14/11/2018