Khi ta không còn chung lối

2019-07-11

Lời mở:

Trở về 7 năm trước, khi tôi lần đầu biết yêu, và yêu sâu đậm, và như một điều dĩ lẽ, trái tim cũng vỡ vụn khi chia tay. Tôi cố lết qua những ngày dài vô vị với thân xác và ánh nhìn của một tâm hồn ngờ nghệch, trước mắt tôi lúc bấy giờ chỉ tồn tại 2 màu đen trắng hệt như một bộ phim cũ. Có lẽ sắc màu duy nhất tôi tìm được là được trải lòng qua những khuôn chữ. Và, bài thơ này được ra đời như vậy.

Một mảnh tưởng tượng mà tôi cũng không hiểu nó xuất phát từ đâu.

Bài thơ: Khi ta không còn chung lối

Ba tháng sau khi ta không còn chung lối
Gặp lại nhau, mắt em vẫn ấm
Môi em vẫn nồng nàn hỏi anh ra sao
Nụ cười em chứa đầy tiếc nuối và yêu thương
Anh và em là hai người lạ thân quen nhất.

Một năm sau khi ta không còn chung lối
Gặp lại nhau, mắt em bớt ấm đi
Môi em bớt nồn nàn, vẫn hỏi anh ra sao
Nụ cườì em còn vương chút tiếc nuối và yêu thương
Anh và em là hai người xa lạ quen nhau qua những kỷ niệm, không hơn

Một năm rưỡi sau khi ta không còn chung lối
Gặp lại em mắt em lại ấm nhiều
Môi em lại nồng nàn, vẫn hỏi anh ra sao
Nụ cười em giờ chỉ chứa đầy yêu thương, nhưng …
… Sánh đôi với một người con trai khác
Anh và em giờ đây là hai người bạn nhìn nhau xuyên qua những kỷ niệm vụn vặt
Em rạng ngời và lung linh …

… Trong bộ váy cưới ngày xưa em đã thích!

Nghia Luong

*P/s: bài này tặng The 1st. Bức ảnh do hắn chụp, trông hồn nhiên dữ.