[Life] Phong cách làm việc của người Đan mạch

June 29, 2016

Trước tiên, xin giới thiệu to-do list của tôi trong năm 2016: Du lịch châu âu 1 mình (Đã hoàn thành), Có người yêu xinh đẹp body nóng bỏng (Đã hoàn thành), Có nhà trọ riêng (Đã hoàn thành), Bớt hoang tưởng (Chưa hoàn thành).

Danh sách cũng khá dài đó chứ, vậy là còn mỗi một mục tiêu chưa hoàn thành thôi, và cũng là mục tiêu khó khăn nhất. Just kidding.

Trở lại với tiêu đề, vừa rồi tôi may mắn có một chuyến công tác tại HQ của công ty tôi – Planday tại Copenhagen, Đan Mạch. Quả thực đó là một chuyến đi hết sức có giá trị cho bản thân tôi. Nơi mà tôi được mở rộng tầm mắt của một người chưa bao giờ ra nước ngoài, chỉ được làm việc ở HN, cho dù đã làm cho các thị trường như Châu Âu, Mỹ, Nhật …tuy nhiên văn hoá làm việc thì có vẻ vẫn Việt Nam. Bài viết này tôi muốn chia sẻ về những điều mình thực sự ấn tượng, đáng học hỏi trong chuyến làm việc chung vừa rồi.

Phong cách làm việc

Thực ra tôi cũng chưa có nhiều cơ hội làm việc ở những nơi khác ở Đan Mạch nhưng qua trò chuyện thì biết họ cũng có phong cách na ná nhau, giữa các nước có thể khác nhau một chút.

  • Thời gian làm việc: Họ thường làm việc với phong cách 9to5 (làm việc từ 9h sáng đến 5h chiều). Mọi người thường đến công ty vào khoảng 9h sáng, có thể có chút ăn sáng ở nhà bếp của công ty, nơi đó có rất nhiều đồ ăn, sau đó sẽ lao vào làm việc rất tập trung và chuyên nghiệp. Vào 12h trưa sẽ có ăn trưa, tất cả đồ ăn đã được order sẵn ở nhà bếp. Mọi người thường dành ra 40 phút để vừa ăn, vừa trò chuyện với đồng nghiệp ngồi kế bên. Sau đó lại quay về bàn làm việc, không nghỉ ngơi hay nghỉ trưa gì (có vẻ người phương tây không có thói quen nghỉ trưa). Lại tập trung làm việc đến tầm 4 rưỡi, đó sẽ là khoảng thời gian mọi người ra về. Nghe có vẻ hơi sớm, tuy nhiên ở các nước Bắc Âu, cụ thể là Đan Mạch, họ rất quý trọng thơi gian cho gia đình, và sức khoẻ bản thân. Họ ra về thường với mục đích đón con cái, đưa con cái đi chơi, hoặc về nhà chơi … còn người nào còn độc thân thường đi chơi các môn thể thao họ yêu thích, có 2 môn thể thao phổ biến mà tôi thấy ở đây đó là chạy bộđi xe đạp, xe đạp khắp mọi nơi, đây chính là xứ sở của xe đạp, và dường như cả ngày bạn hầu như có thể bắt gặp một người hoặc nhiều người nào đó đang chạy bộ.

  • Sự tập trung: Chắc hẳn mọi người cũng đang thắc mắc tại sao tôi lại dùng từ “tập trung” nhiều đến vậy. Tôi quả thật rất ấn tượng về sự tập trung và chuyên nghiệp nơi đây. Mọi người luôn tập trung vào công việc họ đang làm. Sao tôi có thể quả quyết vậy? Có nhiều lần tôi cũng hay đi lại, nhìn quanh qua màn hình của họ, không có một ai sử dụng mạng xã hội: facebook, instagram … Trên màn hình của họ, toàn là những thứ liên quan đến cái việc họ đang đảm nhận. Không khí làm việc cũng rất nghiêm túc, rất im lặng, cũng có sự trao đổi thoải mái về công việc giữa những người đang coporate với nhau, nhưng với âm lượng vừa phải. Theo Nguyên lí 80/20: bạn thường rất tập trung vào 20% tổng số thời gian bạn làm việc trong ngày, nhưng nó lại đem lại 80% hiệu quả. Tuy vậy, khi chúng ta bị xao nhãng quá nhiều thì dường như cái số 20% kia thậm chí còn không đạt được; ngược lại, càng có nhiều thời gian tập trung thì hiệu suất cũng tỉ lệ thuận, và Năng suất làm việc cao chính là bản sắc của những nước phát triển như Đan Mạch. Tuy vậy không có nghĩa là họ ko joking (nói chuyện vui), đôi khi cũng có chút, tuy nhiên câu chuyện vừa đủ để relax, ko lan man. Với một môi trường tự do như vậy thì điều này là rất ấn tượng.

  • Khả năng thuyết trình: Trong các buổi meeting, mỗi thành viên luôn cố gắng tập trung lắng nghe, hiểu vấn đề, và suy nghĩ rất nhiều về vấn đề để đưa ra các câu hỏi, các sáng kiến cho vấn đề … Rất nhiều ý kiến hay, sang tạo, hiệu quả… Tôi có cảm tượng cả trí não của họ chỉ dành cho riêng vấn đề đó. Thêm nữa, tôi thực sự ấn tượng với khả năng thuyết trình của họ, ai cũng có khả năng thuyết trình tuyệt vời, chuyên nghiệp …. chả kém gì Obama. Phải công nhận là chính Giáo dục đã làm rất tốt việc này.

Sự hiểu biết

Đồng nghiệp của tôi nơi đây có một sự hiểu biết tuyệt vời. Chúng tôi may mắn có một buổi làm việc teamwork, chính điều này giúp tôi nhận ra. Ví như, những nhân viên làm về các mảng Marketing, hay Support … thật bất ngờ khi họ có rất nhiều hiểu biết về các tiện ích của smart phone, như tính năng Push notification để nhắc nhở, sử dụng GPS … Họ hiểu rất rõ quy trình hoạt động của Uber, AirBnB … hay thậm chí biết rất nhiều về các công nghệ đang mới nổi hiện nay như Fitness tracker, hay People counter … thậm chí còn nói vanh vách các hãng sản xuất ra chúng, mà đến dân công nghệ như tôi còn chưa nghe tên: trafsys, …

Tóm lại là họ có hiểu biết rất rộng về những thứ mà ko phải chuyên môn của họ. Và tôi nghĩ đó là điều kiện cần để sống sót tốt trong thế giới mà công nghệ đang phát triển chóng mặt thế này.

Sự sáng tạo

Chúng tôi đã có một cuộc thi teamwork, đề bài đại loại bạn có ý tưởng gì hay liên quan đến sản phẩm của công ty? Kết quả là có rất nhiều ý tưởng cực kỳ hay, nổi loạn, táo bạo, khủng khiếp … mà các bạn đồng nghiệp của tôi đã đưa ra. Không thể tưởng tượng nổi. Tôi chưa từng thấy tập thể nào có nhiều sự sang tạo giá trị … Có cảm giác như mọi người đã ấp ủ các ý tưởng ấy cực lâu rồi, chờ đến những dịp như thế này để đóng góp cho công ty, hết lòng muốn đưa công ty lên một tầm cao mới, làm ra những sản phẩm lớn có khả năng ảnh hưởng đến cả thế giới. Nó kiểu như một sự bùng nổ của các ý tưởng, không chỉ bản thân tôi, mà ngay cả ban lãnh đạo cũng bị mind-blow bởi các ý tưởng đó sau khi tổng kết.

Thái độ

Chúng tôi có dịp được đưa đến một buổi meetup host bởi CLB .net Copenhagen bởi một đồng nghiệp trong team Backend. Buổi meetup diễn ra rất tốt, đem đến nhiều điều giá trị. Trong lúc thuyết trình, diễn giả có nhắc tới 2 tên sách rất hay … Ngay ngày hôm sau, tôi đã thấy trên bàn làm việc của người đồng nghiệp kia có 2 quyển sách đó đã đọc được nhiều trang. Một tinh thần học tập không ngừng. Rất ấn tượng.

Hay trong các buổi thảo luận đưa ra sang kiến, mọi người ai cũng đưa ra các sang kiến, ý kiến của mình, và rất nhiệt tình hào hứng, nâng cấp đối với các ý kiến của người khác. Tôi lúc đầu có ngồi lắng nghe các ý tưởng của các bạn, cảm thấy rất thú vị, nhưng ý tưởng của tôi đâu đó cũng đã trùng với các bạn nói trước; có một bạn thấy tôi không nói gì, vô vai tôi và hỏi tôi có muốn thêm ý kiến nào không? Có thể thấy một sự chuyên nghiệp trong việc thảo luận và nhiệt huyết trong mục đích chung của tập thể.

Sự chuyên nghiệp

Ở Việt Nam, nếu một lập trình viên trên 35 tuổi mà vẫn còn code, chưa làm manager thì là chuyện cực kỳ hiếm, tuy nhiên, ở Đan Mạch, 50 tuổi đi code vẫn là chuyện bình thường, và đó là điều đang xảy ra ở công ty tôi. Có rất nhiều người yêu code, development thay vì trở thành manager. có người hơn 50, có người 47 tuổi, còn lại trung bình tầm 35, có đội development ở VN thì trẻ, tầm 26. Điều này thực sự tuyệt vì khi các lập trình viên có rất nhiều kinh nghiệm như vậy sẽ build đc các sản phẩm thực sự tốt và đẳng cấp.

Kết

Trên là những gì tôi thấy, cảm nhận được, tất nhiên một tuần không phải là nhiều tuy nhiên cũng đủ khiến tôi mở mang, ngưỡng mộ và có được nhiều bài học cho riêng mình, mong các bạn cũng nhận được chút gì đó thông qua những bài post của tôi. Tôi ước rằng có thể kể cho các bạn rõ hơn về các ý tưởng mà các bạn ý đưa ra, dẫn chứng cho người đọc cụ thể hơn về cách mà cuộc thi ở công ty chúng tôi được tổ chức … nhưng vì bảo mật nên tôi không dám. Có điều gì muốn hỏi hoặc bình luận các bạn chứ chia sẻ ở comment.