[Life] Năm nay cưới chưa?

February 17, 2016

Tôi ko nhớ chính xác, nhưng tương đối thì chuyện này bắt đầu cách đây 2 năm. Có thể xếp nó vào thể loại “Biết rồi khổ lắm nói mãi”. Cũng chẳng có gì phức tạp, đọc tiêu đề chắc mọi ng cũng đoán được vấn đề, đó là Tết vừa rồi về nhà có câu hỏi được hỏi nhiều nhất, đại ý của nó là “Năm nay cưới chưa”?

Đành là tôi là đứa con trai duy nhất của họ Nội ở miền Bắc (còn đứa em họ ở trong Nam mà ko gần với 99% dòng tộc nên xin phép tạm chưa tính) còn chưa lập gia đình, đành là cũng là đứa con trai hiếm còn xót lại bên họ ngoại mà cũng nhận đc sự chú ý của tất cả mọi ng chưa có vợ… tuy nhiên thậm chí vấn đề không phải vậy thì tôi nghĩ mọi ng cũng ko tha cho tôi mà ko hỏi câu hỏi kia. Nó như kiểu, một thanh niên ra trường và có việc làm, hmm, mà ko hẳn, giả dụ tôi có đang còn đi học thì vẫn hỏi chứ, vì đôi khi có nhiều ng vẫn chưa biét tôi đi làm, nhìn mặt tôi trẻ (tự sướng), vẫn hỏi câu hỏi đó trước khi hỏi câu “cháu ra trường chưa?” cơ mà. Phần trăm lớn nó kiểu như 1 câu hỏi thăm, khi một ng lâu ngày gặp lại tôi, nhất là trong cái dịp Tết - cái dịp ngoài việc đoan tụ, còn là dip để hỏi han nhau, biết về nhau, quan tâm nhau … để biết rằng người thân của mình sống có ổn hay ko?

Trở lại vấn đề, tại sao vẫn chưa kết hôn? - câu hỏi này tôi có qúa nhiều đáp án để trả lời. Tôi sẽ liệt kê từng vấn đề của tôi dưới đây về việc này. Với tôi, “kết hôn” - gần như là chuyện cả đời có một. Có nghĩa là, khi đã quyết định thì hơn 2/3 cuộc đời sẽ sống chung với điều đó, vậy nên chúng ta phải quyết định cho thật chín.

Đúng người

Tôi đã chứng kiến rất nhiều vụ chia ly, tan hoang, cưới nhau đc vài năm, thậm chí có chung vs nhau những đứa con rồi vẫn còn chia tay dẫn đến ly dị. Những câu chuyện về những gã chồng tồi, hay những ng vợ ko tốt. Có rất nhiều nguyên nhân, và nhiều trong số đó là do con người: do vợ hoặc chồng ko tốt, do vc ko hợp nhau dẫn đến các xích mích … hay do ko tìm hiểu kỹ đến khi cưới mới bộc lộ bản chất có nhiều cái mà mình ko hề thấy thoải mái hoặc thậm chí phản cảm dẫn đến ghét bỏ …. Cá nhân tôi mong muốn có một ng vợ mà tôi sẽ cho là “hợp” nhất, tất nhiên đi tìm một con số hoàn hảo là ko thể, nhưng sẽ có một giới hạn nào đó tôi sẽ cảm thấy ổn, và rồi cộng thêm một số điểu kiện ở dưới nữa để có thể đi tới quyết địh cuối hay ko? Tất nhiên, có những điều mặc định của một ng con gái kiểu như: ko hôi nách, ko thôi thôi, ko hôi, ăn nói ko lỗ mãng, ko vật chất, ko lừa dối … Với một kẻ thích sống cảm xúc như tôi, tôi vẫn luôn tôn sùng cái gọi là “tình yêu vĩnh cửu”, có nghĩa là, mỗi sáng thức dậy bạn nhìn thấy cô ấy nằm bên, ngày hôm đó là ngày hạnh phúc với bạn. hay ít ra cho đến lúc bạn chưa lẩn thẩn để nhìn bà lão của bạn biến thành con gà or con chim cúc cu chẳng hạn :D Bạn sẽ luôn yêu ng đó cho dù cô ấy nhão xệ vì đẻ đái, hay da nhăn nheo vì tuổi già, hay trộm vía ăn đc nên béo … Cuộc đời một ng có thể có một, cũng có thể có rất nhiều mối tình đi qua trong đời, nhưng bến đỗ cuối cùng mong đc là tình yêu bất diệt. :D Tiện đây tôi xin recommend vài phim ngôn tình mà tôi rất thích: The Notebook, About Time (2013), Southpaw(2015) - phim này oánh nhau mà tình cảm lắm, All About My Wife (phim Hàn), Cô nàng ngổ ngáo …

Tóm lại, là một ng mà tôi yêu say mê.

Đúng hoàn cảnh

Hãy giả sử như mệnh đề 1 ở trên đúng, nói cách khác là tôi đã có một ng con gái lí tưởng (từ ngôn tình đi ra :))), thì vẫn còn nhiều điều cần phải để tâm. Nghĩ xem, với một gia đình xuất phát từ một ngôi làng cổ như tôi, ý là tư tưởng còn nặng cổ hủ, thì việc kết hôn, nó chính là việc phải có con. Vấn đề nối tiếp vấn đề, cuộc đời vừa hé nụ trở thành nở hoa. Hôm nọ tôi có đọc đc 1 bài viết của ai đó, ko hẳn là khai sáng, nó như kiểu đồng quan điểm vs tôi, viết về việc có con. Đại ý của nó là “khi con cái có tiềm năng về một điều gì đó mà ko tạo đk cho con phát triển tiềm năng đó là một điều có tội”. Tôi thì ko sợ mang tội, tôi chỉ sợ con mình ko được vẫy vùng, ko đc làm những thứ nó muốn, ko đc thể hiện, ko đc nếm mùi thành công bằng những cống hiến, bền bỉ, những nỗ lực ko ngừng, thay vào đó là bỏ cuộc giữa chừng … tôi muốn nó phải nếm thất bại, để rồi nhận lại là cái vị của thành công … Bằng cách nào? Chính là sự tạo điều kiện cho con (cùng lí do). Con tôi sẽ ko thể trở thành hoạ sỹ nếu nó ko đc cung cấp bút, màu, tranh, kệ, ko đc đọc sách về hội hoạ hay thậm chí có cơ hội tiếp xúc vs các cộng đồng hội hoạ; con tôi sẽ ko thể trở thành ca sỹ thành công vươn khỏi tầm khu vực khi ko có năng khiếu, kiến thức nền tảng, tiếng anh, hay cơ hội để tiếp xúc vs các nguồn kiến thức về âm thanh từ cơ bản đến hàn lâm …. Vậy bằng cách nào?

  • Cái tôi muốn có trước khi có con là đảm bảo một “tổ ấm”. Tôi chỉ dám dùng từ “tổ ấm“ vì rõ ràng, có đc 1 ngôi nhà ko phải là chuyện dễ, vs rất rất nhiều người, tôi ko thể đợi đến khi 50 tuổi mới co con đc. Chỉ là một nơi ở tốt, bao gồm các điều kiện sống cơ bản và ko phải bận tâm quá nhiều về việc sinh sống, tôi nghĩ thế là ổn.
  • Tiếp, “tài chính” - ko thể duy trì một cuộc sống mà ko có đủ tiền, để thuê nhà, trả tiền dịch vụ, viện phí, mua sắm các đồ dùng cơ bản cho gđ, có đk cho con tôi phát triển tiềm năng …
  • Cái quan trọng, “tri thức” - tôi cần phải có đủ tri thức trước khi làm cha. Nhưng bao nhiêu là đủ? cái này cũng ko thể trả lời một cách tổng thể đc, mỗi ng sẽ có một cảm nhận cho nó. Và tôi tin tôi sẽ có nó, bằng các kế hoạch phát triển cá nhân của mình, nhưng rõ ràng, ko phải bây giờ. Hơn nữa, có tri thức thì bạn mới có thể dạy một ng khác được chứ :).

Có nhiều quyết định trong một cuộc đời, nhiều quyết định có sai vẫn có cơ hội làm lại, nhưng nhiều cái thì lại thật hạn chế. “Lấy Vợ” là như vậy, nó rất hạn chế, đó là tôi ko muốn nói là chỉ 1 lần. Nên chúng ta cứ “bĩnh tĩnh mà cưới vợ”. Có 1 câu nói của 1 thằng bạn tôi rất hay, “còn mấy năm nữa mà cô đơn đâu” - năm nay tôi 26. Cho nên, chúng ta cứ enjoy nó đi. Rồi lại đến lúc, muốn đi nhậu vs bạn cung ko thoải mái mà xoã đc, muốn đi đá bóng phải xin phép và ko dám căng chân xỉa đội bạn nữa…

Tôi xin mạn phép một câu, “Đời anh vẫn tự do ngay cả khi cưới em, nhưng mà sau song sắt”. :D